Một ngày ở Bodh Gaya

| 12/07/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 34 VĂN HÓA | HUYỀN NGỌC

Moät ngaøy Bodh gaya

Sau một chuyến đi dài từ Calcutta về Bodh Gaya, đoàn chúng tôi được nghỉ một ngày tại chùa Viên Giác, Bodh Gaya (Bồ Đề Đạo Tràng).

Bodh Gaya thuộc tiểu bang Bihar, cách Patna 155 km về phía Bắc. Đây là một vùng đất trù phú, màu mỡ, được tô điểm bởi những cánh đồng xanh ngát và được tưới  tẩm nhờ con sông Phalgu (tên gọi cũ là Nairanjana). Nơi đây, hơn 2.500 năm về trước, thái tử Siddharta, sau khi nhập định, đã chứng được đạo Vô thượng chánh đẳng giác . Vì sự kiện lịch sử vĩ đại này mà nơi đây được xem như ngôi nhà tâm linh của những người con Phật.

4 giờ sáng, từ chùa Viên Giác, tôi sang Bodh Gaya. Đoạn đường tuy ngắn nhưng tôi đi thật chậm rãi và cùng những người đồng hành trên đường, tôi đi trong yên lặng. Trời khá lạnh, nhưng tôi lại cảm thấy lòng ấm áp kỳ lạ, đặc biệt khi được tiếp xúc trực tiếp với mặt đất nơi thánh địa này (mọi người đều phải đi chân đất khi vào khu vực Đại tháp Bồ Đề). Trời còn lờ mờ tối, nhưng người đến đây đã khá đông. Mỗi người một việc: lễ Phật, kinh hành, bái sám, tọa thiền…mọi việc đều diễn ra trong sự yên lặng và tôn nghiêm, thành kính. Từng dòng người, tạo thành vòng trong vòng ngoài mà trung tâm là ngôi Đại tháp cao ngất, uy nghi và bên trái là cây bồ đề, nơi Đức Phật nhập định suốt 49 ngày, với tán lá rộng và nghiêng về bên trái.

Tôi đi từng bước lặng lẽ như để nếm trải thật rõ ràng cái lạnh của đá, của những bậc thang lần dẫn tôi đi vào bên trong tháp, nơi tôn trí một pho tượng Bổn sư. Ở đây còn lưu truyền câu chuyện về người thợ được mời đến tạc tượng. Người thợ ấy không yêu cầu gì mà chỉ muốn một mình trong tháp để chuyên tâm với công việc. Sau 3 ngày, mọi người bắt đầu lo lắng, trông tin. Bỗng họ nghe tiếng gõ cửa từ bên trong. Khi mọi người mở cửa bước vào tháp thì họ không thấy người thợ đâu mà chỉ thấy trước mặt họ pho tượng Đức Bổn Sư tuyệt đẹp và uy nghiêm. Mọi người bảo nhau rằng người thợ tạc tượng ấy chính là Bồ tát Di Lặc thị hiện.

Với tôi,sắc diện pho tượng có một sức chiêu cảm thật đặc biệt. Ngẩng nhìn tôn tượng, tôi không cầm được nước mắt hạnh phúc.

Và cảm xúc ấy không chỉ riêng tôi có. “Con đã được thăm viếng Bodh Gaya một lần, và lần thăm viếng ấy khiến lòng con rung động và nghĩ rằng: Ngài đã thánh hóa trần gian này bằng chính hình hài của Ngài qua một lần lưu dấu nơi đây. Con đã suy nghĩ với sự buồn khổ rằng tại sao con không được sinh ra vào ngày này, ngày mà con có thể được ảnh hưởng trực tiếp, bằng cả tâm hồn và thể xác, sự linh thiêng của Ngài” (Walking with the Buddha). Đây là những lời chân thành tha thiết của nhà thơ vĩ đại Rabindranath Tagore, trong một lần viếng thăm Bodh Gaya vào năm 1935.

7giờ 30 , sau khi dùng điểm tâm tại chùa Viên Giác, tôi trở lại Bodh Gaya. Tay cầm máy ảnh, quyển sổ tay ghi chép, tôi lần lượt lưu lại những cảm nghiệm cá nhân mới lạ về nơi này. Có lẽ trước đó, tôi chưa từng đọc các tài liệu liên quan đến chốn này nên lần tham quan này khiến tôi ngạc nhiên thật sự.

Ngoài những hạng mục công trình mọi người đều biết như: Đại tháp Bồ Đề, cây bồ đề với vườn tháp bao bọc xung quanh, tôi đặc biệt chú ý đến 6 vị trí, những nơi Đức Phật đã trải qua các tuần lễ liên tiếp sau khi thành đạo. Tại mỗi vị trí này đều có dựng một cột đá, trên có gắn tấm bia ghi rõ mốc thời gian (thứ tự tuần lễ) và những sự kiện liên quan. Tôi tìm ra được vị trí tấm bia lưu dấu nơi Đức Phật đã trải qua tuần lễ thứ 5 sau khi thành đạo. Chính nơi đây, Đức Phật đã trả lời những chất vấn của Phạm Thiên (Brahman) và giải thích chi tiết về thiện nghiệp, vô sinh…Tôi ngồi lên vị trí đó và cảm nhận ấm áp kỳ lạ, dù thời tiết lúc bấy giờ khoảng 80 oc.

Chúng tôi về lại chùa Viên Giác lúc 21 giờ. Trong tôi vẫn lâng lâng một cảm giác khó tả về sự thiêng liêng nơi thánh địa này.

Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 34 VĂN HÓA | HUYỀN NGỌC

(Visited 146 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Huyền Ngọc, Văn Hoá

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *