Nụ cười

| 23/08/2012 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 19     |    NỤ  CƯỜI   |      Diệu LanNụ Cười

 

Vợ chồng anh chị Năm thu rác trong khu phố này rất ngộ. Lúc nào đi thu gom rác, họ cũng đi thành đôi. Cả vợ lẫn chồng quần áo đều lấm lem, da mặt sạm nắng, cơ thể luôn xông lên một mùi nghề nghiệp cố hữu. Nếu có ai đó hỏi : “Sao lúc nào hai vợ chồng cũng đi chung thế?”. Anh Năm thường cười thật tươi: “Không đi chung bả giận tôi sao!”. Những lúc như thế, chị Năm thường lườm yêu chồng, thanh minh: “Ổng nói làm như tôi ăn hiếp chồng lắm không bằng! Tôi đâu có biểu ổng đi, tại ông tình nguyện đó chứ…”. Nói rồi, hai vợ chồng cười giòn. Cả khu phố này ai cũng mến họ.

Cô hay để ý đến vợ chồng anh chị Năm này lắm. Đôi khi cô không hiểu nỗi, tại sao họ làm cái nghề vất vả, khổ cực, lem luốc, ít ai dám làm, vậy mà vợ chồng họ luôn thắm thiết, yêu đời như thế?

Cô chợt nghĩ đến vợ chồng mình. Mấy hôm nay, hai vợ chồng giận nhau ghê lắm, căn phòng ngủ ủ ê đầy tiếng thở dài. Sấm chớp hàng đêm cũng không làm cho cô sợ hãi nép mình vào cánh tay vững chãi của chồng nữa. Sau lưng cô là chiếc gối ôm dài bất tận nằm ngạo nghễ. Tiếp theo chiếc gối ôm là tấm lưng to bè của anh ấy.

Càng nghĩ càng không muốn bắt chuyện với anh, đàn ông gì mà đến lạ, lúc nào cũng chấp những điều nhỏ nhặt. Nói nguyên nhân khiến vợ chồng giận nhau chắc người khác cười mất thôi. Hôm ấy, anh có khách nhưng cô lại bỗng dưng đau đầu ghê gớm. Cô không thể nở một nụ cười với bạn bè của anh. Cô đã giải thích ngắn gọn nhưng anh không hiểu. Anh nhăn nhó: “Đâu phải lần đầu tiên em rầu rầu như thế. Nhiều lần nhìn bản mặt của em là thấy chán ngấy, chẳng muốn làm gì cả!”.

Cô nghe kể càng buồn hơn. Anh nào biết chính anh cũng thế, lúc nào cũng nhăn nhăn nhó nhó. Muốn cô cười thì ít ra cũng phải cười với cô trước chứ. Ai lại gửi thông điệp rằng “tôi muốn bạn cười” bằng một gương mặt khó coi bao giờ? Nghĩ thế, cô càng rơi vào trạng thái im lặng.

Mấy đêm rồi anh thích quay mặt vào tường. Hình như là năm hôm. Cô nào phải là người cố chấp. Chỉ cần anh quay lưng lại, hất cái đường biên giới gối ôm ấy đi, nói vài từ đại loại như “cho anh xin lỗi…”là ổn. Cô có thể nở cho anh hàng trăm nụ cười chứ đừng nói gì một nụ .

Nhưng anh không làm thế. Anh im lặng. Và cô cũng im lặng trong thổn thức. Vợ chồng đi làm về, mạnh ai nấy ăn, mạnh ai nấy ngủ. Đôi khi chẳng thèm nhìn lấy gương mặt của nhau, dù chỉ một thoáng qua.

Chiều nay, trời sắp mưa giông. Cô đứng trên ban công nhìn xuống thấy anh chị Năm đang đi thu rác. Anh Năm lấy khăn lau mồ hôi trên trán chị ấy. Họ nói với nhau điều gì đấy rồi cũng phá lên cười. Tiếng cười giòn tan vang cả khu phố. Cô ngẩn ngơ nhìn theo bóng họ rồi chợt hiểu ra tại sao vợ chồng anh chị Năm hạnh phúc, dù sống trong nghèo khó. Phải chăng là vì họ biết cười? ■

Diệu Lan

(Visited 81 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Cuộc sống, Diệu Lan, Văn Hoá

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *