Lời cảm ơn cuộc sống

| 10/10/2013 | 0 Comments

Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo  số 40                      LỜI CẢM ƠN CUỘC SỐNG

loi-cam-on-cuoc-song

Trước tiên con xin cảm ơn quý thầy, quý sư cô ở tu viện Bát Nhã đã dành trọn tình thương cho giới trẻ chúng con một khóa tu thật dễ thương. Bốn ngày ở tu viện, con thật sự sống an lành và hạnh Phúc.

Con học được nhiều điều để có được một nếp sống nhẹ nhàng, thanh tịnh, và êm ả như một dòng sông.

Con rất mong quý thầy, quý sư cô tiếp tục tổ chức những khóa tu như thế vào mùa hè. Dù rằng mùa này Bảo Lộc trời mưa, nhưng con cảm nhận được sự tươi mát trong từng hạt mưa trong vắt. Sài Gòn mùa mưa thì toàn là mưa axit thôi quý sư thầy, sư cô ạ. Và mùa hè thì các bạn học sinh, sinh viên có thể tham dự được trọn vẹn hơn. Riêng với người đã đi làm, con cũng rất mong có những ngày yên bình như thế vào mùa hè để tự mình xua tan đi cảm giác mệt mỏi và căng thẳng từ công việc. Lần đầu tiên con có được cảm giác êm đềm khi ngồi thiền và nghe từng giọt mưa rơi như thế.

Ngoài ra, con xin quý sự thầy, sư cô thông cảm vì buổi trưa chủ nhật con mãi đi dạo suối về không kịp gởi lại phiếu lấy ý kiến của Ban tổ chức. Riêng con, con thấy các khâu tổ chức của mình như thế là dễ thương lắm rồi. Con không phàn nàn gì cả. Con chỉ thấy ngại khi thấy quý sư cô, sư chú phải nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh cho tụi con. Ngay cả việc quý sư thầy, sư cô nhiệt tình nhắc nhở các thiền sinh dậy sớm, tham dự các buổi ngồi thiền, các buổi pháp thoại cũng bị nhiều bạn trẻ than phiền. Con mong quý sư thầy, sư cô bỏ qua cho chúng con. Vì chúng con vẫn mang trong mình sự lười biếng trong sinh hoạt thường ngày. Con tin tưởng rằng từ khóa tu trở về, các bạn trẻ chúng con sẽ tạo cho mình một nếp sống nhẹ nhàng và nề nếp hơn.

Cuối cùng, con xin chúc quý sư thầy, sư cô luôn hạnh phúc với cuộc sống an lành. Cho con gời lời chúc riêng tư một chút đến sư cô Thuần Khánh, sư cô Chơn Nghiêm, sư cô Lệ Nghĩa, sư cô Trung Tuyên và các sư cô cùng ở với chúng con trong suốt khóa tu mà con không nhớ hết tên.

Lê Hồng Kim Ngân

(nganlhk@yahoo.com)

 

Tôi nhấc mình ra khỏi chiếc giường một cách khó khăn và đau đớn. Bước xuống cầu thang với tâm trạng chán chường, mệt mỏi, tôi gặp thầy. Không cần hỏi tôi đau thế nào,thầy ôn tồn, vui vẻ: này con, bịnh của con là nên tập thể dục thế này…thế này…Cứ thế, thầy vừa nói vừa làm những động tác giúp xương chắc khỏe, lưu thông máu huyết. Lạ làm sao, từ trường của lòng yêu thương đã đánh tan nỗi đau thân xác. Tôi đừng nhìn thầy tập mà vui hẳn lên. Những động tác này thật là quen, tôi từng sử dụng mấy năm về trước nhưng tôi không có niềm tin, luôn coi thường những động tác thể dục cơ bản này và sớm cho nó vào quên lãng; còn thầy, mỗi động tác của thầy đều thể hiện sự chú tâm, sự tin tưởng và cả sức mạnh nội tâm trong đó. Có lẽ đó là lý do tại sao việc tập thể dục của tôi không có hiệu quả. Sự chia sẻ gần gũi và những động tác hướng dẫn linh hoạt của người thầy ở độ tuổi 70 đã khích lệ tôi thật nhiều, và hơn thế, thầy đã giúp tôi hiểu rằng toi hoàn toàn có thể sống khỏe mạnh như mọi người, nếu tôi có niềm tin và sự quyết tâm. Tôi đã muốn nói lời cảm ơn thầy ngay lúc ấy, cái lúc mà thầy khiến trong tôi ánh lên niềm vui cuộc sống, nhưng tôi chưa thể nói được.

Thanh Nhiên

Lớp phiên dịch Huệ Quang TP. HCM

(Visited 110 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *