Lời cảm ơn cuộc sống

| 17/09/2015 | 0 Comments

Mới 13 tuổi, học lớp 7, mà cháu Hồ Đại Phú đã phải chịu đựng một hoàn cảnh hết sức thương tâm. Sớm mồ côi cha, cháu sống với mẹ và anh. Thế nhưng hơn hai tháng trước, trong lúc đi phụ xe hỗ trợ mẹ nuôi em ăn học, anh ruột của cháu Phú đã bị xe tông chết. Mẹ cháu Phú có bệnh ung thư cổ tử cung, phải nằm bệnh vài ngày và cũng vừa qua đời cách nay hơn nửa tháng. Hoàn cảnh ấy cộng với sự chu đáo và thái độ chịu đựng trong lúc chăm sóc mẹ suốt thời gian người mẹ còn ở bệnh viện khiến cháu Phú đã giành được sự yêu mến và xót thương của nhiều người. Biết chuyện, một nhà hảo tâm ở Hoa Kỳ chuyên cho tôi một số tiền để mua cho cháu Phú một chiếc xe đạp.

Sáng nay, tôi dẫn cháu ra cửa hàng xe đạp trên đường Trần Hưng Đạo, Huế chọn mua cho cháu một chiếc xe tốt để cháu đi học. Nghe hoàn cảnh của cháu, người bán hàng sẵn lòng bớt cho cháu 200.000 đồng. Hai bác cháu lại vào chợ Đông Ba để mua dụng cụ học tập. Những người tiểu thương chợ Đông Ba luôn biết làm sáng tỏ truyền thống nhân ái xứ Huế, người thì tình nguyện tặng không cho cháu một túi xách tốt, người thì bán rẻ cho cháu một đôi dép có quai hậu, người khác bán vở cho cháu theo giá vốn lại còn tặng thêm nhãn vở và bút viết…Tất cả đều thể hiện tình người một cách cụ thể mà tinh tế, nhẹ nhàng mà rất đầm ấm.

Về phần cháu Phú, được giúp đỡ, cháu biết quý trọng sự giúp đỡ ấy, tỏ ra không tham lam và tinh thần tiết kiệm. Cháu ngoan ngoãn tiếp thu những lời dặn dò của tôi bằng một thái độ hiểu biết, cảm ơn tất cả những người có lòng thương yêu giúp đỡ mình. Vì thế, tôi hy vọng và tin rằng cháu Phú sẽ có một tương lai sáng sủa.

Bây giờ, cháu Phú đang ngồi ngắm chiếc xe ngoài mơ ước của mình. Thuật lại chuyện này, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn đời, đã luôn có mặt những con người thiện tâm sẵn lòng giúp đỡ thương yêu những người khốn khó.

Minh Minh – TP. Huế

loi-cam-on-cuoc-song-88

Ngay lúc này đây, tôi muốn cả thế giới biết đến lòng biết ơn của tôi đối với cô bằng cách la lớn lên rằng: “Cô ơi! Con cảm ơn cô, con rất tự hào về cô và con yêu quý cô nhiều lắm”.

Đôi khi tôi tự hỏi, không biết kiếp trước tôi đã làm được những gì để đời này tôi được hưởng phước báu như vậy?

Sinh và lớn lên trên mảnh đất “gió Lào cát trắng” của xứ Quảng Bình, sau khi tốt nghiệp phổ thông, tôi đã vào Sài Gòn thi đại học. Sự may mắn đã đem tôi đến với cô và được ở lại với cô. Đặc biệt, gia đình cô là Phật tử thuần thành, chính nhờ vậy, sống bên cạnh cô, từ một kẻ không biết gì về Phật pháp, đến cả một danh hiệu Phật cũng chưa từng thốt ra, vậy mà chỉ sau gần ba năm, tôi thấm nhuần câu niệm Phật và…tôi đã phát nguyện xuất gia. Cô không chỉ nuôi tôi về thể xác mà còn làm nẩy mầm Phật tánh trong tâm hồn tôi.

Là một đứa con gái ngang bướng, không biết bao nhiêu lần tôiđã làm cô buồn. Vậy mà cô không hề giận trách hay ghét bỏ, lại càng thương tôi hơn. Tôi cũng chưa bao giờ thấy cô hắt hủi hay ghét bỏ ai. Mặc dù không giàu có gì nhưng cô vẫn hộ trì Phật pháp và nuôi trẻ mồ côi. Mọi trẻ được cô nuôi nấng đều gọi cô bằng “Mẹ”. Vậy thì tôi cũng thế, tôi cũng xin được gọi cô bằng Mẹ. “Cô ơi, có cho con được coi cô là người mẹ thứ hai của con nhé!”.

Tận đáy lòng mình, con vô cùng cảm kích ân đức của cô. Cô không sinh thành ra con, nhưng cô đã hình thành cho con một niềm tin vững chắc vào Phật pháp. Không có cô, con sẽ chẳng bao giờ được đứng trong hàng ngũ xuất gia, chẳng bao giờ được gọi là “đầu tròn áo vuông” như bây giờ. Không ngôn từ nào đủ diễn tả trọn vẹn lòng biết ơn của con đối với cô. Con chỉ biết nguyện cầu Tam bảo từ bi gia hộ cho cô được nhiều sức khỏe để mãi mãi là bóng mát che chở những trẻ em cơ nhỡ và tiếp tục trọn đời hộ trì Chánh pháp.

Thông qua Văn Hóa Phật giáo trong chuyên mục Lời cảm ơn cuộc sống, tôi xin được nói lên lời tri ân chân thành rằng, “Cô ơi, cô mãi là người mẹ hiền tỏa hương tình thương trong tâm hồn con”

Trần Thị Lành (Thánh Niệm)

Khu phố 2, Bình Hưng Hòa, Bình Tân, TP.HCM

(Visited 314 times, 1 visits today)

Tags:

Category: Cuộc sống

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *