Bóng đại thụ

| 10/03/2016 | 0 Comments

NGÔI CHÙA THÂN YÊU | ĐỨC THÔNG■

bong-dai-thuTôi trở về chùa thăm thầy thăm bạn sau bốn năm dài miệt mài học tập phương xa. Ngôi chùa uy nghiêm vẫn ẩn mình sau những tàng cây um tùm xanh mướt bao quanh chùa. Xa xa, những hàng phi lao vẫn tươi tắn vươn mình trong ánh nắng ban mai, lá vẫn xanh một màu lao xao trong gió… Đây là thiền viện Liễu Đức, nơi khơi nguồn tâm linh cho chúng tôi cất bước hành đạo.

Hồi đó chùa tôi nghèo lắm, mà đệ tử của thầy tôi thì đông. Vì thế, ngoài những giờ giảng dạy ở các trường Phật học, trên tay thầy lúc nào cũng có cặp que đan. Thầy nhẫn nại đan từng chiếc áo để có thêm thu nhập góp vào việc lo chị em chúng tôi tu học. Tôi rất thích nhìn thầy đan len. Ngày ấy, những ngón tay dài và mềm mại của thầy đều đặn lên xuống theo nhịp đan, trông như một điệu múa tay. Thầy thường bảo: “Đan len cũng là một phương pháp tu tập đó, con à!”. Tôi thắc mắc: “Đan len là đan len, có gì đâu mà thầy bảo là phương pháp tu tập, hả thầy?”. Thầy cười hiền hậu, trả lời, “Có chứ. Đức Phật dạy có tám vạn bốn ngàn pháp môn tu mà con. Mình vừa đan len vừa theo dõi hơi thở. Thầy vẫn giữ chánh niệm theo từng mũi que đan”. Ôi! Vậy mà chúng tôi thì lúc nào cũng cứ lăng xăng với mọi thứ tạp niệm.

Khi đã đi học xa chùa nhưng chưa xa lắm, có lần tôi về thăm thầy. Vào lúc sáng sớm khi đang nhổ cỏ ngoài sân, tôi mơ màng với những tiếng chim hót trên cành cây. Thầy đến bên tôi lúc nào không hay. Thầy khẽ bảo: “Ánh nắng ban mai cho ta một ngày mới, tiếng chim hót trên cây cho ta những âm thanh của đất trời, và mình hãy sống cho mình với tâm thanh tịnh”. Tôi giật mình quay lại, đứng lên chắp tay khẽ nói: “Thưa thầy, con hiểu rồi ạ!”.

Đôi bàn tay của thầy bấy giờ đã không mềm mại như xưa nữa. Thầy giải thích: “Tại thầy quét sân đó. Lá rụng nhiều quá, mấy điệu quét không kịp, trễ giờ đi học. thương chúng nó, thầy quét phụ các em con mặc dù thường khi chúng không chịu. Khi quét lá, mình cũng quét đi tất cả những phiền não, những tạp niệm trong tâm”. Tôi ngẩn ngơ nhìn thầy, những cố gắng vượt qua mọi khó khăn trong sinh hoạt hàng ngày do tình trạng sức khỏe của thầy mang lại cũng như lòng thương yêu mà thầy dành cho đệ tử luôn luôn là những bài pháp cho chúng tôi.

Còn nhớ, những ngày giáp Tết, lúc thầy trò cùng làm bánh chưng, bánh tét, thầy thường hát cho chúng tôi nghe. Nào là “Dương ánh tưng bừng sắp đón chào một vị phúc tinh…”trong bài hát Đời Phật Tổ, rồi “… cần chơn chánh mà nói năng, cần chơn chánh mà định lòng…”trong bài hát Bát chánh đạo, hoặc “… chỉ còn có hát ca mà thôi, sống nơi đây thật tuyệt vời…” trong bài hát có tựa đơn giản là Sống… Giọng thầy trầm ấm chứa đầy chất thương yêu làm chúng tôi quên hết mệt nhọc. Thầy tôi như vậy đó, luôn vui vẻ tươi cười, nhưng cũng “nào ai biết ta đang từng giây, tụng biển kinh vốn không lời này…”, kinh không lời phải chăng là Bát nhã tâm kinh?

Vậy mà giờ đây thầy ngồi im lặng, sức khỏe ngày càng yếu. bác sĩ bảo thầy bị chứng teo não, càng ngày thầy sẽ càng mất dần trí nhớ. Tôi tự hỏi phải chăng thầy muốn buông bỏ mọi sự thị phi của cuộc đời. Tôi nhận ra rằng tuy không nói nhưng thầy vẫn biết hết mọi chuyện; thầy vẫn theo dõi hơi thở của mình và luôn giữ chánh niệm tỉnh giác trong từng phút từng giây.

Năm nay chị em chúng tôi tổ chức lễ chúc thọ thầy. Chúng tôi mỗi người một nơi nhưng đã bảo nhau cố gắng sắp xếp công việc, tề tựu đông đủ. Thấy đệ tử về đủ, thầy vui lắm, nụ cười lúc nào cũng nở trên môi. Từ trong lòng, mỗi người chúng tôi đều hiểu thầy muốn học trò của thầy luôn ở bên cạnh thầy, hệt như người mẹ hiền lo lắng cho những đứa con phải rời xa vòng tay mình. Thầy ơi! Chúng con còn dở dang việc học, học để tích trữ đủ tư lương cho cuộc sống tu tập cũng chính là thực thi tâm nguyện của thầy…

Chiều nay ngồi quây quần dưới chân thầy, chúng tôi hát lại để dâng lên thầy những bài hát ngày xưa thầy đã hát cho chúng tôi nghe. “Đừng kể Bắc đừng kể Nam và đừng kể Trung làm gì, nên nhớ rằng chúng ta là con dòng Thích, cùng sinh ra cùng máu đỏ và giọt nước mắt cùng mặn, đừng phân biệt hãy ngồi xuống ta cùng đùa vui..” Thầy ngồi yên lặng lắng nghe chúng tôi hát, đôi mắt ánh lên niềm vui, lần lượt nhìn từng người chúng tôi như muốn ghi lại hình ảnh này, miệng nhép theo lời bài hát. Bỗng nhiên nước mắt tôi ứa ra. Tôi thật sự lo sợ…tôi muốn thời gian đừng trôi nữa, tôi muốn giữ lại hình ảnh đẹp này, giây phút này mãi mãi ở lại với chúng tôi..Nhưng nước mắt vẫn chảy, dòng thời gian vẫn trôi và tôi biết thầy đã làm trọn những gì thầy cần làm. Bóng của thầy, như bóng một cây đại thụ, vẫn đỗ dài theo ánh chiều tà.■

 thiền viện Liễu ĐứcTạp Chí Văn Hoá Phật Giáo số 97

(Visited 161 times, 1 visits today)

Tags: , ,

Category: Kỷ Niệm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *