Còn được thở là còn hạnh phúc (Hoàng Khánh Duy)

Kể từ khoảnh khắc xem xong bộ phim tài liệu “Ranh giới” của đạo diễn Tạ Quỳnh Tư phát sóng trong khung giờ VTV Đặc biệt, tôi chợt nhận ra trong thời điểm hiện tại, mình còn thở bình thường, còn được mỗi ngày chuyện trò với ba, mẹ và những người thân yêu đã là điều may mắn. 

Hình ảnh những bệnh nhân vật vã bên chiếc máy thở khiến ai trong chúng ta cũng cảm thấy xót xa. Trong mường tượng của mỗi người, COVID-19 chưa thật sự đáng sợ hoặc chỉ nguy hiểm ở mức độ nào đó, cho đến khi ta bắt gặp trên màn ảnh cảnh tượng những người đang gồng mình để hít khí oxi, những phụ nữ mang thai phải hạ sinh ngay trong tình trạng sức khỏe rất kém hoặc bất hạnh hơn là vĩnh viễn không thể nhìn thấy khuôn mặt hồn nhiên của đứa con mình. Có những người bình an vượt qua, nhưng cũng có những người xót xa từ giã cuộc đời khi virus chiến thắng trong cơ thể, mãi mãi không còn cơ hội gặp lại người thân lần sau cuối.

COVID-19 thật sự đáng sợ. Cuộc chiến với bệnh dịch COVID-19 là cuộc chiến khốc liệt, gian khổ và mất mát. Cuộc chiến đầy máu và nước mắt…

Giữa lúc này đây, những y bác sĩ của chúng ta vẫn đang nỗ lực hết mình chữa trị cho bệnh nhân. Đằng sau lớp áo bảo hộ ấy là mồ hôi nhọc nhằn, là nụ cười động viên, an ủi, là nước mắt xót xa và đôi khi bất lực trước con virus quái ác, là đôi mắt ánh lên những tia lửa quyết tâm, là trái tim đầy nhiệt huyết. Vẫn cần lắm những cuộc trở về, vẫn canh cánh trong lòng họ khát khao được cuộn tròn trong mái ấm yêu thương, kề cận bên vợ, bên chồng, bên con, được trông nhìn hoặc ôm ấp những người thân trong gia đình mình khi mà những cuộc chia xa cứ liên tục diễn ra trước mắt. Nhưng làm sao những con người sống đầy trách nhiệm ấy chọn phần an yên khi Tổ quốc đang gồng mình trước đại dịch thảm khốc. Giống như nhà thơ Nguyễn Mỹ từng nói:“Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau…”, đó là một lẽ sống đẹp, các y bác sĩ chính là những bông hoa nở trên tuyến đầu chống dịch, là những người “anh hùng” trong thời đại không bom rơi, đạn lạc. Tôi chỉ biết kính cẩn nghiêng mình thay lời cảm ơn và sự tri ân dành cho những tấm lòng cao thượng ấy.

Ngay lúc này đây, còn được thở là còn hạnh phúc. Chúng ta vẫn thường xem nhẹ những thứ đơn giản, bình dị, đôi khi lãng quên cho đến một thời điểm nào đó mới hốt hoảng nhận ra nó quý giá vô cùng. Đã bao giờ ta biết cảm ơn mẹ thiên nhiên đã ban phát cho ta nguồn không khí trong lành để ta hít thở mỗi ngày? Trong cuộc sống thường ngày, đôi khi ta quên nói lời yêu thương những người bên cạnh, hoặc một cái ôm, một cử chỉ ân cần, một nụ cười ấm áp. Nhịp sống gấp rút, vội vã đôi lúc cuốn mất quỹ thời gian của chúng ta để rồi khoảng thời gian dành cho gia đình hiếm hoi dần, những cuộc nói chuyện với cha, mẹ, anh, chị, em thường ngắn ngủi thờ ơ, hoặc ta muốn kết thúc thật nhanh để lao vào vòng xoáy công việc.

Ta đâu biết, trong khu cách ly hay bệnh viện, những giây phút bệnh nhân COVID-19 được trò chuyện với người thân để động viên, hỏi han tình hình sức khỏe hay đơn giản là nhìn thấy khuôn mặt đầy nếp nhăn của cha, vết chân chim trên khóe mắt của mẹ… thật quý giá và hạnh phúc vô cùng. Ai cũng nơm nớp lo âu, biết đâu ngày mai mình sẽ không còn được đón mặt trời lên, không còn nghe tiếng gọi “ơi, à” hay cái trách móc yêu thương của những người hằng yêu quý!?

Thôi thì hãy bỏ qua cho nhau những lầm lỗi! Hãy động viên nhau, yêu thương nhau thật nhiều và trân quý những phút giây còn được kề bên nói cười. Cuộc sống này vô thường lắm! Chúng ta hãy nỗ lực giữ gìn, đừng để mình đánh mất một điều gì dù là giản đơn nhất để rồi phải ân hận suốt một cuộc đời.

Chúng ta hãy nghĩ cho nhau, bỏ qua hận thù, đừng ganh ghét nhau mà hãy yêu thương nhau nhiều hơn bởi “người yêu người, sống để yêu nhau” (Tố Hữu), chứ đâu phải hơn thua, ích kỷ? Chúng ta hãy có niềm tin tuyệt đối vào các y bác sĩ, hãy trân trọng hơi thở của mình, tin rằng một ngày không xa đại dịch COVID-19 sẽ qua đi, chúng ta sẽ lại ra đường, sẽ lại về nhà để được ôm cha, hôn mẹ.

Trong những ngày này, tôi vẫn thường tự ngẫm lại câu nói của nhà văn Nguyễn Khải như một cách để tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho bản thân mình, để có niềm tin và không ngừng hướng về một ngày mai tươi sáng: “Sự sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ những hi sinh, gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy…”.

Hoàng Khánh Duy

Trả lời