Tháng mười yêu thương (Mai Hoàng)

Tháng Chín vừa rời bước, tháng Mười đã vội theo sau mang theo những tia nắng dịu ngọt nhảy nhót khắp hiên nhà, lòng người hân hoan dang tay chào đón tháng Mười, chào đón một mùa mới tinh khôi. Biết miêu tả sao cho tròn cảm xúc lúc này, khi trong lòng ta ăm ắp những bâng khuâng, xao xuyến…
 
Heo may dường như vẫn còn dùng dằng hai miền thương nhớ, chẳng chịu buông lơi mà tím biếc trên bông cỏ may dịu dàng, níu chân người qua lại. Vài dấu chân mục đồng nghêu ngao hát ca trên đồng chiều với cánh diều mơ ước phấp phới trên cao. Trẻ mục đồng khoai khoái trước cái se se lành lạnh đầu mùa, tận hưởng một cách chậm rãi, khoan thai. Ta bỗng nôn nao nhớ một thời nhỏ dại chân trần chạy dọc những vuông ruộng, dẫm lên bạt ngàn cỏ dại thơm tho, tháng Mười bỗng chốc ôm ấp bao nỗi nhớ dịu dàng khôn xiết. Hai bên lối đi những cây ngô thẳng tắp vươn cao, xanh vút đương mùa hương tỏa thơm ngào ngạt. Xa xa những ruộng lúa mới được thu hoạch chỏng chơ gốc rạ sót lại, một vài chú chim sẻ cần mẫn đi tìm hạt thóc vương vãi trông thân thương đến lạ.
 
Nỗi nhớ đưa ta về một đêm chuyển mùa khi tháng Mười chạm ngõ với những se lạnh sẽ sàng, nửa đêm tỉnh giấc không phải vì hơi lạnh của mùa mà bởi tấm chăn yêu thương của mẹ. Giấc ngủ vì thế mà cũng tròn đầy hơn kéo dài cho đến tận sớm mai nắng đã len vào cửa phòng chói lóa. Bước chân xuống giường đã thấy mẹ chuẩn bị sẵn găng tay, giầy ủng phòng khi những đứa con bất giác thấy lạnh. Chái bếp nghi ngút khói thơm tỏa ra từ rổ mì (sắn) và khoai lang luộc. Còn gì hạnh phúc hơn khi một sáng tháng Mười, tôi trọn vẹn ngồi bên gia đình nhâm nhi những món ăn mà ta yêu thích. Cái khoảnh khắc ấy nhắc lại nhiều lần trong cuộc đời của ta khi ta bỗng chốc lớn lên và bao lần như một ta vẫn muốn được quay lại trong đời, dẫu biết là chẳng bao giờ có thể thực hiện được.
 
Phía trước nhà hàng bạch đàn réo rắt tiếng chèo bẻo gọi nhau về xôm tụ, thấp thoáng là bóng mẹ đi về, gồng gánh nặng trĩu triền đê ấp ủ bao dung. Hình ảnh người mẹ chịu thương chịu khó, chân lấm tay bùn, quần ống thấp ống cao khiến những người con xa quê như chúng ta mỗi lần nhớ lại thấy nhoi nhói lòng. Mẹ là người dân đồng quê, lớn lên chưa một lần bước ra khỏi lũy tre làng nhưng trong lòng lại mang khát vọng lớn lao cho những đứa con bước chân lên phố thị. Mẹ đã chắt chiu từng giọt mồ hôi để làm nên hạt lúa mẩy vàng, làm hành trang cho những đứa con được bay xa, bay cao hơn. Con bỗng thương mẹ hơn khi nhận ra một mùa lạnh bắt đầu, căn bệnh xương khớp cũ của mẹ tái phát do năm tháng dầm mưa dãi nắng. Lưng mẹ đã còng nhức mỏi, tay cũng vậy mà chẳng có đứa con nào ở gần để xoa bóp. Trong những lần vu vơ ngẫm, nghĩ chẳng biết bao nhiêu lần nữa trong đời con được gọi bởi tiếng mẹ thân thương trong một chiều tháng Mười hanh hao nắng?!
 
Tháng Mười con nhớ nhung một bữa cơm chiều có đầy đủ mẹ cha, có đàn em thơ bé ríu rít tiếng nói cười quanh nhà. Bữa cơm bình yên đạm bạc với rau cỏ vườn nhà, cá dưới ao cha vớt. Nồi cá thơm phức mùi lá nghệ tỏa nghi ngút khói bốc lên níu nỗi nhớ người con xa quê vọng về. Ngọn rau xanh ngọt lành chắt chiu dinh dưỡng từ đất quê làm nên dư vị đặc biệt, luyến nhớ. Con bước chân lên phố thị, đi tới muôn nẻo ăn không biết bao nhiêu món từ bình dân đến cao sang nhưng lòng vẫn nhớ về bữa cơm gia đình một chiều tháng Mười năm ấy ở quê nhà.
 
Có những ngày tháng Mười như hôm nay ký ức trong ta lại ùa về thật khẽ. Những ký ức thật đẹp đã theo ta đi suốt năm tháng. Thật lạ làm sao, mỗi lần ký ức gợi nhớ lòng ta bình yên không thể tả. Bình yên như thể vừa thấy một đóa cúc nở rộ trong tháng Mười tinh khôi dưới ánh nắng nồng nàn và hương sắc mùa dịu ngọt. Con vẫn viết tiếp trên đường đời của mình, làm dày thêm kỷ niệm với tháng Mười yêu thương. 

Mai Hoàng

Trả lời