Một cõi đi về (Thạch Đờ Ni)

Thạch Đờ Ni

———–

Tôi về vấp nắng sân chùa

Tiếng chuông chiều mỏng rớt vừa nắng phai

Gió lùa thốt nốt lắt lay

Bồ câu cánh trắng lượn bay tìm về.

Tiếng kinh vang vọng làng quê

Ru người tìm nẻo đường về bình yên

Hoàng hôn rụng sợi nắng nghiêng

Hồn tôi gánh cả một miền ăn năn.

Rong rêu phủ kín thời gian

Tìm về lòng thấy bàng hoàng chiêm bao

Gió đưa qua ngõ lao xao

Ngập ngừng ngọn tháp lùa vào hiên xưa.

Đời người qua mấy nắng mưa

Về bên Tam bảo đời vừa sang trang

Ta bà mấy nẻo thế gian

Từ bi là lối Niết bàn không xa.

Tôi về vấp nắng chiều tà

Tịnh tâm chợt nhớ sát na là mình.

Một cõi đi về (Thạch Đờ Ni)

Trả lời