Đi giữa nhân gian (Khánh Hạ)

Khánh Hạ

——————–

Tôi mãi đi tìm một màu xanh thắm

Tìm lại chiếc lá trong rừng cội Sa La 

Tìm lại mình giữa ải phù du sớm tối…luỵ tàn

Bao được mất, có rồi không

Con đường trần chông chênh lắc lẻo

Có khi lạc lối bóng trầm luân.

Mắc cạn đời…

Mang nhiêu khê trói buộc ưu phiền nặng trịch

Hai gánh vai không mà lại có

Trong tâm…

Đi giữa nhân gian lắm chày gương ảo ảnh

Hoa đốm cuộc đời như khói lam loang vỡ mỏng tanh

Chẳng nắm được sợi nào…

Bóng trăng điền dã 

Ngàn năm cũ trong lời kinh truyền tiếp

Mãi còn quang chiếu tận hôm nay.

Bánh xe Pháp miệt mài

Người đi…

Giữa chốn bụi trần

Tâm theo ngàn bước lặng lẽ

Chẳng luyến ngàn mây nổi điệp trùng 

Trong giấc mơ người thường biếm hoạ

Vạn lối quay về xin một bước không…

Trả lời