Thơ – Nhớ vòng tay mẹ (Nguyễn Tuyết Quyên)

Thì thào cơn gió đêm nay
Ngỡ như khúc hát ru ai bồi hồi
Kẻo cà tiếng võng buông lơi
Lời ru vang giữa đất trời mênh mông

 

Còn tìm giấc ngủ say nồng
Thấy mình nằm trọn trong vòng tay xưa
Mẹ ngồi trên chiếc võng đưa
Ca dao mẹ hát như xua muộn phiền

 

Vòng tay mẹ quá bình yên
Cho con ngày tháng hồn nhiên vui cười
Dẫu cho sóng gió cuộc đời
Tay mẹ là cả biển trời bao la

 

Đưa con qua những phong ba
Để con mãi được vươn xa với đời
Dẫu con đi khắp đất trời
Dáng hình của mẹ vẫn ngời trong tim.

Trả lời