Thơ (bài “Thương về miền Trung”)

Bão lũ ơi ! Sao vô tình đến thế

Cuốn trôi đi… đi hết biết bao là

Nỗi ngậm ngùi… đau đớn lẫn xót xa

Ngàn cảnh khổ… tiêu điều qua phút chốc

Gió vô tình trở mình thành cơn lốc

Giọt mưa nào rơi mãi đất thành sông

Sáu…bảy… tám, lũ dữ hoá mênh mông

Ôi cát đá lấp vùi bao thân xác

Miền Trung ơi ! Quặn lòng buồn ngơ ngác

Người xa người… chưa kịp nói lời nao

Nghĩa vợ chồng thề nắm chặt tay nhau

Ai những tưởng lìa nhau cơn nước xiết

Con đi rồi… Mẹ ơi…! chưa từ biệt

Phút nghẹn ngào tre tiễn khóc măng non

Ôi bao phen… tìm kiếm đã mỏi mòn

Người thác tích, ai sống còn hy vọng

Những ngày qua… phải chăng là ác mộng

Vạn tim đau trổi nhịp… khóc thương nhìn

Miền Trung ơi ! sao khổ cảnh điêu linh

Chồng chất mãi lặng thinh trong nước mắt

Bão lũ ơi ! Hãy qua nhanh tích tắc

Trả yên bình cho đất mẹ đơm hoa

Niềm tin yêu thắp sáng mọi cửa nhà

Tim ấm lại chan hoà cùng năm tháng.

Thơ (bài “Thương về miền Trung”)

Trả lời