Nơi những huyền thoại chính là đời sống

| 20/06/2015 | 0 Comments

Trần Bỉ Ngạn

noi-huyen-thoai

Tôi sẽ hát cho mọi người nghe một cổ tích muôn thuở

Về phương Đông nơi bắt đầu mọi sự

Nơi có những đứa trẻ ngồi trên hoa sen

Bập bềnh trên đại dương ánh sáng

Mà không hề chìm như lịch sử

 

Tôi sẽ hát cho mọi người nghe một cổ tích mãi mãi về sau

Ở phương Đông nơi bắt đầu mọi sự

Nơi bắt đầu của các cuốn sách thiên nói chuyện đời thường

Mỗi đoạn mỗi trang kể về những huyền thoại của con người

Những huyền thoại như chúng ta, trẻ trung mãi mãi

 

Tôi sẽ hát cho mọi người nghe những chuyện thần tiên về hạnh phúc

Hạnh phúc có thật chứ không phải là mơ ước hão huyền

Đã mấy ngàn năm tìm bắt như con kỳ lân hay thuốc trường sinh

Nơi tình yêu không phải là ham muốn nên cụ thể như sự vật

Nơi mặt đất là sự bao dung và hân hoan

Đất hiền hòa và vui tươi nên sinh ra những mùa hoa trái

 

Tôi hát cho mọi người nghe những vũ trụ pháo hoa muôn màu

Những màn trình diễn diệu kỳ của ánh sáng

Nhưng không thể nắm được gì không còn lại cái gì

Như những cầu vồng chúng ta có thể thấy và đi xuyên qua

Mà không nắm lấy được chút gì của nó

Vũ trụ là tự do vì nó sanh ra mà chẳng sanh

Như giấc mộng là tự do vì nó không được làm bằng bất cứ bản chất gì

 

Tôi kể cho mọi người nghe về phương Đông

Nơi mọi người khác tiếng nhưng cùng lời

Nơi ngôn ngữ thiêng liêng chưa tha hóa

Bởi tham sân và sợ hãi của chúng ta

Nơi ngôn ngữ không lừa dối không ước ao mà là sự vật và sự thật

Để chúng ta có thể hát ca và trong khi hát ca

Chúng ta có thể nhìn ra tất cả

 

Tôi hát cho mọi người nghe về con đường bao la

Bao trùm lên số phận cay đắng và vinh quang

Cũ hơn tất cả những gì cổ xưa và mới hơn tất cả những gì chưa có

Vẫn trải dài suốt lịch sử loài người

Nó rất khó thấy vì ở khắp tất cả

Trong nhịp tim, trong hơi thở trong đất nước lửa gió

Nó là hành động của chúng ta, cuộc đời chúng ta, nó chính là chúng ta

Số phận con người không phải ngâm tẩm trong than van bóng tối và khổ đau

Mà là hân hoan và ánh sáng

 

Tôi hát cho anh em nghe bài ca phương Đông

Nơi mặt trời vô cùng có thực

Vĩnh viễn như sự sống và im lặng muôn đời như cái chết

Khác với ý và mắt chúng ta ở đây

Vì quá sợ hãi cái chết nên chúng ta đã tàn phá trái đất và con người

Nhưng cái chết của trái đất và con người

Chẳng thể nào thế mạng được cho mỗi chúng ta

 

Chúng ta hãy đi tới phương Đông

Nơi những huyền thoại nhiều không kể hết

Nơi giữ gìn những giấc mơ bất thành của Rimbaud

Nietzsche , Heidegger, Einstein v.v..

Nơi cội nguồn lóe lên tia hy vọng cho “tứ hải giai huynh đệ”

Nơi lịch sử chảy hiền hòa như thời gian thuần túy

Và mọi sự vẫn là nguyên vẹn

 

Chúng ta hãy đi tới phương Đông

Nơi những con người với nhau chẳng ai buồn tuyên bố hay có ý nghĩ

Mình là thi sĩ, triết gi, nhà khoa học, là nhà chính trị

Là người đi tìm chân lý hay sở hữu chân lý

Vì chân lý thì đầy dẫy

Như đất đá, cỏ cây, như không khí, màu sắc

Chẳng ai buồn tham muốn tiền bạc hay quyền lực

Vì vũ trụ đã hoàn toàn trong họ

 

Chúng ta hãy đi tới phương Đông

Nơi hiện tượng không là sự giấu diếm ẩn mình

Để thành nỗi khát khao không bờ bến của lịch sử

Nơi hiện tượng là sự nở hoa của bản thể tánh Không vô tận

Cũng là sự thanh tịnh bổn nhiên trước mắt

Nơi hiện hữu không cần nâng đỡ bởi tham sân hay ý thức ngôn từ

 

Chúng ta hãy đi tới phương Đông

Phương Đông của lòng mình

Nơi bắt đầu của tất cả mọi sự

Nơi những huyền thoại không bao giờ kể hết

Dù có bằng tất cả lịch sử loài người

Chúng ta hãy đi tới phương Đông

Nơi những huyền thoại chính là đời sống

Nghĩa là nơi không có cái chết…■

Tạp Chí Văn hoá Phật Giáo số 76

(Visited 152 times, 1 visits today)

Tags: ,

Category: Thơ, Trần Bỉ Ngạn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *