Lê Minh Hải
———–
Mẹ xoè mười ngón tay gầy
Còn in vết tích tháng ngày gian truân
Ngón cong phơi thóc ngoài sân
Tất ta tất tưởi những lần chạy mưa.
Mẹ ngồi thức cả buổi trưa
Quạt cho con ngủ say sưa giấc tròn
Bàn tay những đốt chai mòn
Cũng là vì mẹ lo con đói lòng.
Đôi bàn tay mẹ làm đồng
Nhúng bùn cấy lúa chờ mong được mùa
Bàn tay mò ốc bắt cua
Nám, sần, sứt sẹo cho vừa chữ thương.
Một đời phơi nắng, gội sương
Cho con vững bước cung đường thênh thang
Đôi bàn tay mẹ cời than
Gom mong, góp nhớ chứa chan mắt nhoà.
Con cầm tay mẹ khóc oà
Thấy lòng tay ấy toả ra nắng cười
Qua bao giông tố cuộc đời
Con về nương náu trong đôi tay gầy…
