Mùa trái dầu rơi (Lê Hứa Huyền Trân)

Những ngày chớm hè tôi dạo bước trên con đường rợp nắng mà bỗng thấy lòng mát rượi ngẩn ngơ. Con đường mà tôi đã đi qua quen thuộc rất nhiều lần ở những khoảng thời gian khác nhau luôn khoác lên mình một màu rất khác. Cảm giác của thứ vốn đã quen bỗng chốc hóa thành lạ mang đầy mùi khám phá khiến tôi yêu con đường này mỗi lúc một nhiều hơn. Khi nắng đã chảy tràn trên vai tôi và cái gay gắt của nắng hè bắt đầu tinh nghịch trên mái đầu thì cánh “chong chóng trái dầu” đầu tiên cũng xoay mình rơi xuống. Theo cơn gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa dầu bắt đầu buông cành rợp kín mặt đường. Tôi chợt hiểu mùa rơi của những trái dầu đã về theo.

Ngày trước cứ giữa hè là đến mùa trái dầu bay nhưng nay thì đã bắt đầu sớm hơn khi vừa chớm hè đã thấy chúng chuyển màu từ những lá non ửng đỏ sang độ vàng nâu và bắt đầu thả mình theo gió. Ngày còn bé, lũ trẻ chúng tôi gọi chúng là hoa bông vụ vì chúng có hai cánh lá cứ như bông vụ xoay tròn, một tạo hình đầy ngộ nghĩnh. Khi còn đi học, trông chúng như những cái cầu mà chúng tôi đá trong giờ thể dục nên chúng tôi hay nhặt và vờ đá, nhưng chúng không đủ sức nặng để bay cố định, chỉ là lấy chơi vài lần rồi buông bỏ. Lũ trẻ chúng tôi cứ hay nhặt chúng kẹp vào tay xoay một lực thật mạnh rồi buông rơi chúng, khi ấy những cánh dầu sẽ xoay tít tròn trong không trung nom đẹp mắt vô cùng. Có những lúc lũ trẻ con chơi trò cô dâu – chú rể, những đứa trẻ chơi cùng trèo lên cây thả những cánh dầu xuống “lễ đường”, chúng xoay tít tạo ra khung cảnh nhìn vừa ảo vừa thực. Vì chúng không thả mình tự nhiên như những cánh hoa rơi mà xoay tròn rồi từ từ rơi xuống tạo nên khung cảnh sinh động, kì ảo.

Hoa dầu đi theo tôi cùng năm tháng, lại đổi tên trong mỗi cách nhìn. Khi bắt đầu yêu, cách nhìn của tôi về những trái dầu rơi có phần lãng mạn hơn, tôi thường gọi chúng là “hoa gió” hay “hoa chong chóng”. Con đường mà tôi và em đã đi qua, hai bên là những cây dầu cao to với những tán lá cao vút tỏa mát cả một quãng đường dài. Mỗi khi có một cơn gió nhẹ thổi qua những trái dầu bắt đầu rơi xuống theo đợt rợp cả một góc trời, nắng khi ấy bỗng trở nên dịu dàng hơn trong mắt của những người đang yêu. Vỉa hè và cả lòng đường sau đó như bị nhuộm vàng bởi những trái dầu rơi. Hình ảnh đẹp nhất của tôi khi ấy là cảnh em nhặt cả một vòng tay những trái dầu rơi rồi tung xòe trong nắng. Hoa dầu đẹp trong gió, còn em đẹp trong tôi.

“Cánh hoa dầu xoay tít bay bay/ Nhớ ngày xưa bên nhau từng ngày” …

Tôi nghe lời bài hát của nhạc sĩ Giáp Văn Thạch đâu đây khi quay về con đường xưa cũ mà thiếu đi một bóng hình. Chỉ có những cánh dầu rơi đầy trên vai áo tôi như an ủi, như để hoài niệm một thời đã qua và đón nhận, mong chờ một khởi đầu mới. Giờ đây tôi vẫn hay nhìn chúng rụng và cho đó là đẹp nhưng với chúng, từ thuở hóa thân thành chồi lọc non tơ, đến lúc chín hồng rồi trở về đất mẹ, cứ như thế chúng đã làm tròn “bổn phận” mà tự nhiên đã “giao phó” cho mình trong hành trình của vòng xoay sanh – trụ – dị – diệt. Đột nhiên một tia nắng vàng vọt rơi xuống tay tôi, bất giác ngẩn ngơ, không nhận ra tay đã nắm chặt một trái dầu tự lúc nào. Những kí ức đã qua, giờ đây nhìn những trái dầu rơi tôi cảm thấy cuộc sống như đang bắt đầu cho một hành trình mới.

Trả lời