Hẹn mùa hoa cau nở (Nguyễn Văn Chiến)

Mỗi lần về quê tôi thường được mẹ ưu tiên đổi phòng, nơi mà mỗi lần mở cửa sổ ra là hương cau ngan ngát tràn vào. Cái hương thơm ấy thật dịu dàng, quyến rũ, mê hoặc tôi bao bận, để rồi cứ đến mùa hoa cau nở tôi lại thu xếp công việc để về thăm.

Từ khung cửa sổ gỗ nhỏ nhắn xỉn màu nâu trầm, tôi tì mặt vào và ngước nhìn ra ngoài vườn, hàng cau dài thẳng tắp nằm ngoan hiền đung đưa tàu lá đón ánh nắng vàng lấp lánh. Và kia rồi, từng chùm hoa cau lấp ló dưới bẹ lá xanh, li ti nở trắng, tỏa hương thơm trong trẻo như một khúc hát yên bình.

Bất chợt tuổi thơ như một thước phim quay thật chậm. Hai chị em vẫn thường tranh nhau mỗi lần ra vườn để nhặt những tàu cau già rơi xuống. Tàu cau mang vào sân phơi thật khô để cho bà làm quạt mo. Những đêm mùa hè mất điện, bà lại mang chiếc quạt mo cau phe phẩy tạo làn gió mát ít ỏi cho cả hai chị em. Vừa quạt bà vừa kể chuyện ngày xưa, hương trầu từ miệng bà nhai phả theo làn gió thoang thoảng cay nồng. Đêm quê chìm dần vào trong giấc ngủ mùa hè bình yên như chưa bao giờ bình yên hơn thế. Những chiếc tàu cau còn vô tình trở thành những “chiếc thuyền” chở tụi con nít đi khắp mọi ngõ ngách quê nghèo. Tiếng va chạm sột soạt giữa tàu cau và nền đường hòa lẫn cùng tiếng nói cười rổn rảng tạo nên một thứ âm thanh mà chỉ có tuổi thơ ở quê mới thấy.

Cái hồi đó đến bây giờ cũng đã hơn hai mươi năm có lẻ. Từ khi còn nhỏ, chẳng hiểu sao tôi đã thích mê thích mệt mùa hoa cau trổ bông. Nhìn kìa, cái màu hoa cau dân dã, dễ thương vô cùng, ai cũng muốn chạm vào cưng nựng và nâng niu. Cái sắc trắng tinh khôi dân dã ấy, sau này lớn lên, đi xa, tôi chẳng thể nào tìm đâu ra giữa phố xá, thị thành. Se sắt lòng nhung nhớ, rồi tôi chợt nhận ra rằng, hoa cau là người bạn đã theo suốt năm tháng tuổi ấu thơ, mãi mãi chẳng thể phai nhòa ký ức.

Nụ hoa cau như hạt gạo bé xíu nối đuôi bám vào những chiếc rua dài rất đẹp. Hồi bé mộng mơ tôi thường lấy những sợi “rua” hoa cau buộc vào cổ làm vòng cườm. Tôi thấy mình là cô công chúa lộng lẫy nhất trên thế gian khi có chiếc vòng cườm độc đáo. Chỉ có vậy mà niềm vui tuổi thơ của tôi cứ âm ỉ mãi cho hết cả khoảng trời mùa hè yêu thương.

Tôi cũng chẳng bao giờ quên được khoảnh khắc khi tôi đang ngắm hoa cau nở và thưởng hương cau ngọt lành thì lại nghe tiếng ríu rít của lũ chim làm tổ trên cao. Mẹ tôi vẫn thường nói “đất lành chim đậu”. Hãy để cho lũ chim tự nhiên làm tổ và dĩ nhiên cấm tiệt chuyện tôi phá hoại lũ chim. Nghiễm nhiên, mùa hè tiếp nối những mùa hè của tôi đã dệt thêu thêm màu sắc tươi đẹp.

Có lẽ hoa cau là một trong số những loài hoa tỏa hương lâu nhất. Hoa thuở mới hình thành có màu trắng, dần chuyển sang vàng nhạt, theo thời gian đổi sang màu xanh và lớn dần thành quả. Hương thơm vẫn cứ phảng phất không dứt. Buổi tối, tôi thường dạo bước một mình ra mảnh vườn để thưởng thức hương thơm của hoa cau nhiều hơn. Mắt tôi nhắm nghiền rồi hít thật căng lồng ngực để tận hưởng mùi “hương quê” thoang thoảng, làn gió mát, thứ hương mà mỗi năm chỉ có một lần vào mùa hè. Rồi thở ra thật nhẹ nhàng để hương hoa thấm vào từng tế bào trong cơ thể. Dường như khi đắm mình trong làn hương ấy, lòng tôi như trút hết những muộn phiền của quá khứ và an nhiên với phút giây mầu nhiệm của thực tại. Tôi hạnh phúc đứng giữa không gian bao la lòng thổn thức mà lệ chợt hoen mi. Có những lần vì mải mê kiếm tìm hạnh phúc tận đẩu đâu mà tôi đã quên rằng, hạnh phúc đến từ những điều bình dị, như ngay lúc này.

Tôi đã thiếp đi trong đêm mùa hè, trong hương cau ngan ngát. Rồi sáng mai tỉnh dậy, nghĩ tới cảnh lên lại chốn thị thành, tôi tiếc nuối, rưng rưng. Tạm biệt quê nhà, hẹn mùa hoa cau nở, tôi lại trở về…

Trả lời