Thơ – Bông sứ đỏ (Hoàng Vũ Thuật)


Bông sứ đỏ trong vườn chùa cổ như con mắt ai vừa khóc,

lời Tịnh độ buốt nhức bó xương sườn,

tôi không thể hái vào giờ phút ấy dù niềm hư vô cánh mở.

 

Bỗng thấy giọt máu mình thừa văng ra ngoài tiếng mỏ,

không đánh dấu ngày trở lại,

có gì giục tôi hãy tin, như tin vị ngọt thỏi phục linh trên tháp.

 

Tôi cá cược với xứ sở này, giọt máu sẽ trở lại,

bông sứ sáng ngời khi mảnh vườn tý tách sương khuya.

Hoàng Vũ Thuật

Thơ – Bông sứ đỏ (Hoàng Vũ Thuật)

Trả lời