Thương lắm bàn tay của mẹ tôi (Nguyễn Thị Hồng Hạnh)

Nguyễn Thị Hồng Hạnh

——————–

Thương lắm, bàn tay của mẹ tôi

Bong da, đen sạm bởi nắng trời.

Suốt mùa cấy hái trên đồng bãi

Tảo tần, tất bật chẳng hề ngơi… 

Thương lắm, bàn tay của mẹ tôi

Chẳng đẹp xinh như của mọi người!

Với tôi, tất cả đều vô giá

Tất cả vì con, trọn cuộc đời!

Thương lắm, bàn tay của mẹ tôi

Làm ra hạt gạo, đổ mồ hôi

Cũng bàn tay ấy, chăm con học

Lấm láp mà luôn đẹp nụ cười …

Thương lắm, bàn tay của mẹ tôi

Khi trải mưa dầm, khi nắng nôi

Thầm lặng bên đời hình bóng mẹ

Mở lối xanh con bước vào đời…

Thương lắm, bàn tay của mẹ tôi

Bình minh thức dậy, nắng tinh khôi

Nâng bàn tay ấm, thầm ơn mẹ 

Tim reo xao xuyến, dạ bồi hồi…

Trả lời