Thư tòa soạn 398

Quý độc giả thân mến!

Trong cuộc sống tu hành, phải trải qua biết bao gian truân thử thách mới biết được sức kham nhẫn của mỗi hành giả đến đâu. Những khó khăn, nghịch cảnh là bài kiểm tra đánh giá lực tu, đức độ của mỗi người. Chính từ sự trui rèn, mài dũa ấy mà một hòn đá thô kệch mới có thể trở thành viên ngọc quý.

Vì vậy, hãy có niềm tin kiên cố nơi chánh pháp, nung nấu ý chí kiên cường bất khuất trước những khó khăn thử thách của ngoại cảnh, bền lòng vững chí tu hành. Đồng thời, tự tạo niềm vui pháp lạc và Thiền định cho chính mình, vững chãi và thảnh thơi trong đời sống phạm hạnh, tinh tấn chuyên cần trong tu tập và chuyển hóa nội tâm. Tự lợi lợi tha đầy đủ, ta mới xứng đáng là sứ giả của Như Lai. 

Con đường tu hành vốn dĩ không bằng phẳng, nhiều chông gai, nếu không bền tâm vững chí thì lắm lúc cũng bị lung lay, chuyển hướng. Để đi đến đạo quả hay chí ít là giữ vững chí hướng xuất trần thì Giới – Định – Tuệ là ba chân vạc kiên cố để trụ vững giữa bão giông nghiệp lực và tám ngọn gió đời. Vì vậy, Giới phải luôn chắc, tâm phải luôn Định, Tuệ phải thật sáng suốt, như hoa sen “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.

Để cùng bàn luận sâu hơn về vấn đề này, Tạp chí Văn Hóa Phật Giáo trân trọng gửi đến quý độc giả số báo 398 với chủ đề “Vững tâm bền chí”. Qua đó, mỗi người càng hiểu rõ tu tập là con đường tu sửa và học tập. Sửa những điều xấu, học những điều hay, chuyển hóa mọi ngóc ngách của tâm hồn phàm phu để bước ra khỏi cảnh thường tình đến bờ giác ngộ an vui.

Như giữa đống rác nhớp

Quăng bỏ trên đường lớn

Chỗ ấy hoa sen nở

Thơm sạch, đẹp ý người

(Kinh Pháp Cú số 58)

Ban Biên tập Tạp chí Văn Hóa Phật Giáo

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *