Giọt vô thường (Nhất Chi Mai)

Nhất Chi Mai
——————

Tiếng tí tách giọt mưa nào vỡ vụn

Nghe lâm ly như một tách vô thường 

Từng giọt nhỏ thấm vào miền đêm tối

Giấc miên trường, trăng ghé một môi hôn…

Ta vén áo vắt chân “thiền” như lệ

Nghe sao rơi tơi tả ánh trăng ngà

Trong vô thức, ngôi sao nào vừa rụng?

Nhịp thời gian khe khẽ nhắc cơn mê…

Người lặng lẽ soi mình trong tâm khảm

Đếm chuỗi tràng thâu từng nhịp chuông ngân

Nhành tâm thức lặng yên nghe đêm thở

Ta với tay vớt một dải trăng ngần

Mặt hồ ảo chòng chành hương sen vỡ

Bóng trăng thanh dìu dịu nỗi mơ hồ 

Chốn hồng trần, nhân gian còn mê ngộ

Màn kịch đời che giấu chuyện vu vơ 

Ta vẫn đó, xếp bằng trên chánh điện

Bỗng thương cho nhân thế cuộc hí trường.

Đạo nhiệm màu xua hết những thê lương

Biến phù du thành đóa hoa diệu ngộ.

Trả lời