Thơ Đối Thoại – Duyên An

Thơ Đối Thoại – Duyên An

 

Ngược những dòng sông về lại đầu nguồn

Hỏi đá rêu phong bao đời trầm mặc

Hỏi đại ngàn xanh lặng im bát ngát

Hỏi dấu chân nai bên suối mờ sương

Đá yên lành gối đầu vào mây

Cây thảnh thơi tựa mình vào đá

Trăm lớp bụi bờ nương nhờ bóng cả

Nương vào trăm năm, nương cả nghìn năm

Triệu năm người nương dưới bóng cây rừng

Nghìn năm người nương dưới hồn cây cỏ

Trăm năm người nương núi lành sông đó

Ai đem vĩnh hằng đổi lấy chông chênh?

Nếu một ngày rừng chẳng còn cây

Nếu một ngày núi không còn đá

Người lạc lối phố phường xa lạ

Nương phồn hoa nương vào hư không

Nước mắt cây tuôn chảy thành sông

Nước mắt đá tan thành bụi khói

Nước mắt người nghẹn đau dấu hỏi

Đất lặng thinh chôn chặt đi rồi…

Thơ Đối Thoại  – Duyên An

Trả lời