Con gái của ba (Lê Hứa Huyền Trân)

Ba vác con lên vai như vác cả bầu trời. Ngày xưa con gái thường nghe nói mỗi cô gái đều là công chúa nhỏ của Ba, Ba không tự nhận mình là một quốc vương nhưng lại luôn đối xử với con gái như một nàng công chúa. Từ bé con gái đã quen với hình ảnh của những que kem mát rượi Ba mua về, để trong những chiếc ly được vặn chặt nắp cho khỏi mau tan.

Vì đường đi làm của Ba thật xa và mỗi khi tan ca lúc tối muộn Ba luôn mua một món đồ ăn vặt gì đó cho con gái nhỏ đang chờ ở nhà. Lần nào Ba cũng bị má trách chiều con quá sinh hư, đổ lỗi cho mấy cái răng sâu của con gái để rồi sau lưng má, Ba lại cười khì nháy mắt để con gái ngồi mút kem ngon lành. Người ta nói mỗi cô gái đều có hình mẫu lí tưởng người chồng tương lai giống Ba của mình. Ba nấu ăn rất ngon và mỗi lần tới ngày nghỉ Ba đều dành phần nấu cho cả nhà. Ba hay đùa: “Con gái Ba thích ăn món này mà má đâu chịu nấu đâu” để rồi kiếm cớ hì hục nấu cho cả nhà thưởng thức.

Nghe nhiều người kể lại, Ba tôi vốn là đích tôn của dòng họ nhưng má lại chỉ sinh ra hai chị em tôi đều là con gái, thế là vì nhiều lý do nội đuổi cả gia đình tôi đi… Một mình Ba đưa cả nhà đến neo lại tại thành phố nhỏ ven biển này rồi gồng mình lên tìm đủ mọi cách kiếm kế sinh nhai. Má tôi vốn sức khỏe yếu nên chỉ có thể nội trợ, quán xuyến việc nhà còn Ba thì bươn chải với đời làm trụ cột chính.

Đoạn đường đời của mỗi người không phải lúc nào cũng tràn đầy ánh nắng mà còn có những phút mưa dông. Khi cuộc sống gia đình tôi dần ổn định thì Ba mất việc. Ngày đó tôi vẫn còn bé lắm không hiểu nhiều, non nớt trong tôi là những lúc Ba tưởng như đổ ập cả thân hình đồ sộ ấy xuống, gục ngã trên quãng đường, rồi những bác đồng nghiệp tới nhà, người bức xúc người khuyên nhủ, tôi nghe nôm na Ba bị người ta hại nên mất việc. Tôi chỉ biết tôi đã có một tuổi thơ khó khăn với những bữa cơm dè sẻn, tiết kiệm chi tiêu để sống qua ngày trước khi Ba có được công việc mới.

Rồi Ba tôi làm bảo vệ ở một chung cư. Thi thoảng tôi nghe bạn tôi bảo: “Ba mày làm bảo vệ ở chung cư tao ở đấy”. Có những lời kể chỉ là vô tư nhưng có những câu lại nghe như trịch thượng. Nhưng có một sự thật rằng tôi chưa Bao giờ cảm thấy xấu hổ, đơn giản vì Ba tôi làm việc để nuôi sống cả gia đình, không làm việc gì xấu cả nên tôi luôn tự hào. Vì thế những lúc ấy tôi thường ưỡn ngực lên mà nói: “Vậy Ba mình không chỉ bảo vệ cả gia đình mình mà còn có thể bảo vệ cả gia đình bạn nữa”.

Có một sự thật rằng: “Nếu mình tôn trọng người thân của mình thì những người ngoài nhìn vào họ sẽ không có lí do gì để nói xấu hoặc dè bỉu, coi thường được.”

Khi tôi trưởng thành tốt nghiệp ra trường, bắt đầu tìm được công việc ổn định ở một văn phòng. Máy lạnh chạy ro ro mỗi ngày, cặp kính ngày càng dày thêm vì máy tính nhưng đổi lại công việc phù hợp lương cũng kha khá. Tưởng như có thể bù đắp cho những tháng ngày gian khó của Ba thì cơn dịch ập đến như một bất ngờ không báo trước. Công ty nhỏ phải cố gắng thoi thóp suốt nhiều mùa dịch cuối cùng cũng đến lúc cảm thấy mệt mỏi: Tôi thành người thất nghiệp. Mọi thứ dường như quay lại chuyện của rất lâu về trước, khi Ba gồng mình nuôi cả gia đình, chỉ khác đó là những đứa con nay đã lớn khôn.

Mùa dịch vẫn còn, đứa con gái lớn của Ba lại một lần bé lại trong vòng tay Ba. Vòng tay của Ba hao gầy hơn, tưởng chừng như chật chội khi con gái lớn xà vào lòng. Nhưng không, vòng tay ấy luôn đủ rộng để chở che cho con trẻ về nương tựa.

Trả lời