Trúc Lâm Tây Thiên (Nguyễn Thánh Ngã)


Không ai đếm được tiếng chuông đã bao lần đánh thức chúng sinh 

trong cơn ngủ muộn

Không ai đếm được Thác Bạc tuôn trào bao nhiêu giọt nước 

mỗi giọt làm dịu cơn khát và dập tắt lửa sân

 

Không ai đếm được công đức bao dòng thiền

từ thế kỷ thứ ba tỏa lan giáo pháp Thế Tôn

 

Khương Tăng Hội

Vị hòa thượng khởi đầu

Thác nước chảy đã từ đây cho muôn dân Vĩnh Phúc

Dòng thiền đổ ơn mưa pháp xuống cổ tự Thiên Ân

 

Tích xưa Hùng Chiêu Vương cầu tự

Gặp vợ hiền giữ nước Văn Lang

Đến Tam tổ Trúc Lâm Yên Tử mở lối cao dày truyền đăng Tây Thiên cổ tự

Đại Hùng Bửu Điện Phật Tổ quang lâm

 

Thiền viện thấp thoáng trong mây

Đường lên quanh co chín dốc

Phong quang sườn núi Thạch Bàn

Khói Tam Đảo chợt che mờ Tam Đảo

Nắng Tây Thiên soi hoát lộ Trúc Lâm

Có ai nhận ra con đường xuôi ngược

Màu áo cà sa gánh pháp lên non

 

Non cao bỗng vàng ơn Pháp nhãn

Lũng thấp suối Bát Nhã tinh tuyền

Nẻo về Trúc Lâm Tây Thiên

Có đóa sen nở như mỉm cười…

 

Xin cúi lạy

Nụ cười giải thoát

Nụ cười bao la như nhật nguyệt

Mùi hương sen bay tới vùng thanh khiết

Tỏa quanh đây làm thanh tịnh muôn lòng

 

Tây Thiên

Tây Thiên

Giữa núi rừng hùng vĩ

Bất ngờ hiện bảo tháp Mandala

Dòng kim cương thờ đôi mắt Phật

Xanh biếc và tịnh sâu

Nhìn trong suốt cả ba ngàn thế giới

 

Lặng lẽ những hồi chuông

Lặng lẽ khắp cung đường

Áo vàng bay giữa không gian vô lượng vô cùng

 

Đất đá bỗng ngộ ra

Tiếng chim hót chân kinh

Người bỗng ngộ ra 

Nắm lá trong bàn tay Đức Phật 

Có là chi so với lá trong rừng…

Trúc Lâm Tây Thiên (Nguyễn Thánh Ngã)

Trả lời